- Đến giờ tớ vẫn còn nhớ và mong gặp lại một người mà 27 năm rồi chưa gặp lại.
Cả bọn lặng thinh, đoán già đoán non không biết chàng/nàng đó là ai!
Chàng ta nói tiếp:
- Buồn là tớ biết số điện thoại của hầu hết anh em trong gia đình chỉ riêng cô ấy là chịu (té ra là cô nàng!!!). Ước gì có ai giúp tìm được thì bao nhiêu mình cũng chung được!
Cẩm Linh hỏi:
- Có chắc không vậy hè?
- Xưa nay tui có dối với ai bao giờ. Tôi thật thà cả với vợ nữa tề!
Ánh Hoa:
- Nếu có thì ông chung thế nào?
Dũng đế thêm:
- Ông cứ ngả giá ra đi, biết đâu có người tìm giúp!
Khánh không giữ được bình tĩnh cũng nhào vô chia phần:
- Ông có dám đãi cả bọn một bữa hoành tráng không?
- Đãi cả khóa C5, tớ cũng sẵn sàng.
Vậy là cả bọn chồng tay nhau cam kết anh chàng sẽ đãi một bữa bê thui Cầu Mồng ra trò sau khi có kết quả.
Hai ngày sau.
Chuông điện thoại gia đình C5A9 đồng loạt reo lên, mọi người nô nức bương về Cầu Mống.
Vậy là cũng tối hôm đó, mọi cái cell phone của C5A9 đều được điền thêm tên của bạn Đặng Thị Lắm.
Đặng Thị Lắm đã theo chồng và rời quê rất sớm. Hiện đang lập nghiệp tại quận Tân Bình t/p Hồ Chí Minh. Sau khi liên lạc được với anh em, Lắm đã rất xúc động và trao đổi rất nhiều niềm vui nỗi buồn về những ngày xa xứ. Bạn đã gửi Ngày Đoàn Tụ bài thơ này, chúng tôi xin phép được đăng để mọi người cùng chia sẻ.
Thơ Đặng Thị Lắm
(Ảnh ĐTL tặng bạn bè cuối 1982)
HỒI TƯỞNG
Thôi nhé khoảng trời xa tuổi nhỏ
Với trường xưa bao kỹ niệm thân thương
Với thầy cô lời giảng vẫn còn vương
Với bè bạn, chiều Thanh Khê nắng đẹp
Ta giữ lại nơi trái tin nhỏ hẹp
Nhưng thời gian giờ vội vã đi mau
Tháng năm qua kỹ niệm tưởng úa màu
Còn lóng lánh như những vì tinh tú
Còn nhớ nhau hẹn cùng về trường cũ
Bên nhau nghe biển kể chuyện chiều xưa
Một khung trời xao xác nắng trưa
Về tuổi đời mộng mơ xa ngái
Bạn bè ơi biết bao giờ gặp lại
Kỹ niệm theo ta vào giấc ngủ từng đêm
Thôi giã từ những năm tháng không quên
Ta gửi lại tuổi thần tiên một thuở!