Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009

Thơ Trần Anh Dũng

Chúng tôi cùng với bạn Trần Anh Dũng chân thành cảm ơn bài giới thiệu tác giả của bạn Ngô Văn Minh về tác giả Trần Anh Dũng. Cũng trong bài giới thiệu của mình, bạn Minh đã dẫn một đoạn thơ của Dũng, sau khi trao đổi, chúng tôi đã nhận được cả bài thơ này. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu cùng các bạn.

CHIỀU ĐÀ LẠT
Tăng S

Vó ngựa nào dừng lại giữa đồi thơm
Quả thông rụng lặng im - Chiều Đà lạt
Dẫu biết thuyền xưa sang bến khác
Mà sao anh cứ mãi đi tìm?

Vó ngựa nào dừng lại giữa chiều êm
Mimôza sắc se - Chiều Đà lạt
Anh lang thang giữa vô chừng trời đất
Mây nước nào trang điểm tóc em xanh?

Vó ngựa nào dừng lại giữa mênh mông
Anh nếm rượu lỡ say - Chiều Đà lạt
Em có nghe thông reo ngàn tiếng hát
Đà lạt ơi người tình trăm năm.

Vó ngựa nào rong rỗi mãi xa xăm...
TAD

NƠI ĐÓ LÀ BÌNH YÊN

Hãy tựa đầu lên bờ vai anh
Nơi đó là bình yên
Nơi đó anh sẽ nghe
Lời trái tin em biết hát
Anh sẽ kể em nghe
Những buổi chiều
Mình anh lang thang trong quán nhạc
Ly cafe để quên
Bong bóng vỡ, cơn mưa chiều dịu mát.
Rồi anh sẽ hát em nghe
Trịnh Công Sơn,
bài Nguyệt ca
huyền hoặc
Buồn hơn cả ánh trăng.

Hãy tựa đầu lên bờ vai anh
Nơi đó là bình yên
Nơi đó anh sẽ nghe
Tiếng trái tim em biết khóc
Em sẽ kể anh nghe
Đêm Hà Nội
Nồng nàn như trong cổ tích
Chao chao chùa Trấn Quốc
Sóng Tây Hồ làm vỡ cả vừng trăng.
Rồi em sẽ đọc anh nghe
Những mùa thu hiền như không có thật
Hồ Gươm lung linh bóng nguyệt
Lời thơ buồn và đẹp như tranh

Hãy tựa đầu lên bờ vai anh
Nơi đó là bình yên
Nơi đó anh sẽ làm chiếc khăn
Mỗi khi em khóc.

TAD


PHỐ HUẾ

(Nhớ lại một lần năm anh em Dũng-Uyên-Ý-Sơn-Liêm tham quan thành Huế )

Phố Huế thuở tôi còn nhỏ tuổi
Đường kinh đô áo trắng bay nhiều
Hương Giang chầm chậm chiều sương khói
Văn Lâu buồn bến vắng cô liêu

Khi xa Huế tôi mơ hoài Vĩ Dạ
Khóm trúc la đà bến hắc hiu
Linh mụ chùa nghiêng hồn cổ kính
Mây chùng in đáy nước xanh veo

Mười năm xa Huế tôi còn nhớ
Lăng tẩm uy nghiêm tím bóng chiều
Nhịp chèo khua tiếng hò mái đẩy
Tóc lùa gió rối dáng xiêu xiêu

Em tôi giờ lại ra phố Huế
Biết gửi gì cho hết tiếng yêu!
TAD



Tác giả Trần Anh Dũng đang cafe cùng bè bạn

QUÀ TẶNG


Anh vẽ tặng em một cánh bướm vàng
Đem về ép vào giữa trang vở cũ.
Những ngày xa nhau bướm theo vào giấc ngủ.
Kể cho em nghe về một cuộc tình buồn

Anh vẽ tặng em một cánh chuồn chuồn
Tặng em cả tuổi thơ khốn khó
Miền Trung một chiều nào ngợp gió
Thằng bé lon ton chạy theo dấu chân bà

Anh vẽ tặng em một áng mây xa
Nơi giấu những ước mơ thầm lặng
Có đứa trẻ chăn bò tóc khê nồng mùi nắng
Cô đơn hằn trên gương mặt trẻ thơ

Anh vẽ tặng em gò bãi hoang sơ
Đồng khô cháy tháng Năm ngập nắng
Bến sông xa những tháng Mười lạnh cóng
Mẹ gánh nỗi buồn trĩu nặng cả hai vai

Anh vẽ tặng em những hàng phố dài
Nơi anh đã đi qua thời trai trẻ
Có thiếu nữ buồn mắt nhoà trong lệ
Cánh cửa hờ ngóng đợi dáng hìmh xa.

Anh vẽ tặng em dáng phố phồn hoa
Nơi sắp hết một tuổi đời lãng mạn
Mưòi ngón tay đan sâu vào mái tóc
Bờ nhân gian mờ mịt sương chiều

Anh vẽ tặng em cánh hoa lưu li
Để mai kia tất cả thàmh kỹ niệm
Em giữ hộ anh sắc hoa màu tím
Một tình yêu buồn hơn cả nỗi buồn.

TAD
Còn đây là Album làng Hương Trà, con sông Tam Kỳ - Quê hương của tác giả.

Các ban có thể click vào đây đọc tiếp thơ của tác giả này!

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009

Thơ Ngô Văn Minh


THƠ TÌNH TUỔI U50

KHÔNG ĐỀ 1
(cho tác giả hai câu thơ:
"Tên anh em xếp bằng chiếc lá
Chồng chất bên nhau mãi số ngàn..."
Em đừng xếp tên anh bằng lá,
Gió cuốn bay đi rất khó tìm,
Sao em chẳng xếp bằng nỗi nhớ,
Bằng tình yêu dấu ở trong tim...

KHÔNG ĐỀ 2
Bất ngờ tia nắng ban mai
Cứ như là ánh mắt ai nhìn mình
Long lanh như giọt thủy tinh
Dịu dàng như thể mắt tình của em...

ƯỚC
(Cho một Nữ Chiến sĩ Phòng Không)
Ước gì anh hóa thành chiếc gối
Để tối em ôm khỏi chạnh buồn
Ước chi hóa nốt thành ông Xã
Bỏ gối, em nằm ôm ... anh luôn

NVM

Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009

giới thiệu tác giả

Thưa các bạn,
Không giống một Nguyễn Bửu Khánh không cao - không thấp, một Nguyễn Ý chuyên đi cà khêu (mặc dù chẳng có cặp cà khêu bên cạnh), một Nguyễn Hùng Tín trắng như sữa một thời, hay một Lê Song Uyên hộ pháp với câu thơ thật buồn anh đọc mỗi khi nhớ nhà "Quê hương xa lắc xa lơ đó/ Ngoảnh lại tha hồ mấy trắng bay". Tác giả mà tôi giới thiệu là một anh bạn có cái răng khểnh thật đáng yêu và cũng đáng ghen tỵ - bởi ngày xưa các cô bạn gái cứ chăm chắm nhìn vào cái "bửu bối" của anh mà quên mất rằng còn có cả một rừng con trai C5 - trong đó có tôi!
Vâng, người đó là Dũng - Trần Anh Dũng, một người rất "vô kỷ luật". Lúc còn học ở THSP anh đã dám rủ rê Ng. Y, L.S.U... bỏ học ra Huế nhìn "Đường kinh đô áo trắng bay nhiều/ Hương giang chầm chậm chiều sương khói/ Văn Lâu buồn bến vắng cô liêu...". Khi đã ra trường anh lại trốn vợ, trốn giờ lên bục giảng để đến xứ hoa đào than thở: "Đà Lạt ơi - người tình trăm năm", rồi lang thang nơi quán cà phê để mơ đến những bóng hồng. Tang chứng - vật chứng tôi đều có đủ: Chính anh đã tỉ tê với một cô gái đất Hà Thành ngàn năm văn vật:
Rồi anh sẽ kể em nghe,
Những buổi chiều
Mình anh lang thang trong quán nhạc,
Ly cà phê để quên,
Bong bóng vỡ, cơn mưa chiều dịu mát
Anh sẽ hát em nghe,
Trịnh Công Sơn
bài Nguyệt ca
huyền hoặc,
Buồn hơn cả ánh trăng!
Không chỉ có thế, DZũng còn cù rũ:
Hãy tựa đầu lên bờ vai anh,
Nơi đó thật bình yên
Nơi đó anh sẽ làm chiếc khăn,
Mỗi khi em khóc!
Thật kinh khủng phải không các bạn?! Tôi vốn thương con gái nhà lành, sợ mấy cô bị cái răng khểnh và những câu thơ mềm mại đến như... quỷ Satăng của Dũng mê hoặc nên đã truy tìm địa chỉ và nhắc nhở:
Em chớ dại tựa bờ vai anh ấy,
Một bến bờ chẳng chút bình yên
Nơi gió dồi, sóng dập triền miên,
Nơi gánh nặng gia đình chồng chất,
Nơi tuổi già hằn lên khóe mắt
Nỗi ưu tư đè nặng tấm thân gầy........
Sao không tựa vào
Bờ vai anh đây?
Dũng biết chuyện này, giận tôi lắm lắm!!!

Một slide nhỏ cho các bạn vừa gửi ảnh đến blog



Bài hát chọn cho slide này đây: Những ngày xưa thân ái (Nhạc và lời Phạm Thế Mỹ)

Giải stress tý có sao đâu!

Đế xem thử nó tìm gì nào?!



Đời là vậy, cứ tìm kiếm mãi rồi hổng được gì cả! Tội nghiệp nó quá!

Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2009

Lời đề nghị

Thưa các bạn!
Chúng tôi vừa nhận được một số tác phẩm gửi về từ bạn Trần Anh Dũng, chúng tôi định sớm giới thiệu đến các bạn nhưng Dũng cứ nằng nặc đòi phải có bài giới thiệu tác giả tác phẩm một cách đàng hoàng cho nó hoành tráng. Bạn ấy còn đề xuất một trong hai người bạn thân nhất của mình là bạn Ngô Văn Minh hoặc bạn Nguyễn Ý cho bài phi lộ. Vì sự thành công của blog, chúng tôi rất mong bạn Ngô Văn Minh và bạn Nguyễn Ý sắp xếp thời gian cho yêu cầu rất ... rất rất chính đáng này!

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

Truyện ngắn Nguyễn Hùng Tín

LÁ THƯ TÌNH DANG DỠ

Đã hơn hai mươi năm, mỗi khi nhớ về nàng, tôi vẫn còn hình dung ra tôi ngày ấy với nét bút chầm chậm, run run bằng mực tím "Em thương" và ... dấu chấm than đậm, to gần bằng đầu con ruồi. Bởi lẽ, ngòi bút cấm vào nơi ấy hơn một giờ đồng hồ, những gì còn lại trên trang giấy trắng như tâm hồn tôi lúc đó. Trở-ngại-tinh-thần đã hơn mười năm nay tôi giấu kín, chôn thật chặt vào lòng...
Tôi đã quen nàng trong một trường hợp thật hy hữu của một kẻ có tâm hồn ... ăn uống. Bởi "bản tính" của tôi là sau khi ăn thường phải "nhai lại" để nghiền ngẫm cho đến khi tan thành xác pháo những gì được phép chui qua cửa khẩu của tôi. Không những thế, nhân viên trên tuyến đường từ cửa khẩu vào đến bao tử tôi cũng kiểm soát rất là chặt chẽ, khi nào ở cửa khẩu đã sạch sành sanh mới được nhập khẩu tiếp. Chính trong thời gian "để nghiền ngẫm" ấy mà tôi phải gánh vác thêm một nhiệm vụ mới mà trong đời tôi chưa một lần thực hiện: Rửa chén. Quả là duyên nợ!Ấy vậy mà trọng trách này cũng là "nhịp cầu nối những bờ vui". Tôi đang cố gắng lấy hết sức bình sinh và nghị của một chàng trai để cắm đầu vào chậu nước ửa tập thể của 50 người (số sing viên lớp tôi lúc đó). Dù tuổi trẻ, non người, yếu sức nhưng với sự cố gắng tối đa, cuối cùng tôi cũng được vào lượt thứ 49. Thế là tàn một ngày nghĩ xã hơi. "Sao không gởi cho các bạn nữ rửa giùm". Tôi ngước mặt nhìn lên, không thể mơ trong lúc này, hay hay phải chăng tôi đang hoa mắt khi trước mặt tôi đang là một thiếu nữ khoảng chừng đôi mươi, mười tám hiện ra như một nàng tiên, đang đau dáu nhìn tôi lạ lẫm - Như thể tôi vừa từ một hành tinh nào khác đến. Tóc xõa ngang vai đen óng mượt mà, thân hình thon thon eo ếch "nghiêm chỉnh", đặc biệt là nụ cười "nghiêng thùng đổ nước" của nàng. Tôi chưa kịp mở lời hì nàng đã tặng thêm cho tôi cái chén thứ 50 vào chậu rồi từ từ quay gót ngọc. Đất trời như sụp đỗ, bão tố cuồng phong đang bao trùm xuống quanh tôi.
Ngày vào sư phạm tôi cũng ngang tuổi nàng. Ông bà ta thường nói "tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu", tôi mười sáu chắc cũng bẻ gãy được sừng bò. Thế nhưng trời gán cho tôi một thân hình nhỏ thó, yếu ớt cộng với nước da trắng bủng nên trước và sau ngày nhập trường tôi vẫn thường được gọi là "cu" . Ngược lại, thượng đế lại thương tình gắn vào cái thể xác bé bỏng của tôi một trái tim nhạy cảm, biết rung động khi gặp một luồng sóng tình khác phái, biết rộn ràng đập vào tuổi mới...mười lăm. Có nghĩa là lúc đó tôi đã biết yêu thầm thương trộm.
Sau cái mốc lịch sử “công cuộc rửa chén” của đời tôi. Hôm sau đến lớp tôi thấy nàng thường liếc nhìn tôi và tôi cũng vậy, luôn để ý tới nàng cùng với nụ cười “làm chết nửa đười người” ấy. ngày tháng dần trôi, nàng - vâng, chính là nàng chứ không ai khác đã phát ra một loại vi khuẩn độc hại truyền nhiểm qua đường ... đi đến lớp của tôi. Thế là từ đó tôi vướng bệnh tương tư, một căn bệnh quá ư hiểm nghèo, vào thời ấy. Nhưng nhờ có am hiểu chút ít về y học nên tôi đã tìm được thuốc đặc trị chính hiệu. Đó là nụ cười - mà chính lại là nụ cười của nàng. Mỗi lần nàng cười và nhìn tôi, tim tôi như muốn thoát ra ngoài để hòa quyện vào hồn nàng, đậu lên môi nàng, hôn lên tóc nàng rồi bay lang thang đến cùng trời cuối đất. Cứ thế, tôi yêu nàng trong im lăng, trong tư duy với những đêm mơ cháy bỏng.
Sắp kết thúc khóa học, tôi hoang mang vô cùng, tôi lo sợ đến bấn loạn. Tôi sẽ phải mất nàng, mất vĩnh viễn nụ cười ấy, tôi sẽ sống ra sao đây? Hay là cho nàng biết tình ý của tôi, Chẳng lẽ gần hai năm một mình âm thầm dệt mộng giờ như "dã tràng xe cát"? Thao thức bao đêm, trầm tư suốt tháng, cuối cùng tôi cũng đi đến quyết định: Thổ lộ cùng nàng rằng tôi rất yêu nàng, tôi vẫn sẵn sàng dâng trọn cả bốn ngăn tim cho nàng ... ăn điểm tâm rôi chếtcũng cam lòng chứ đừng nói gì đến chuyện sợ bạn bè trêu chọc, dị nghị. Thế là một kế hoạch được tôi nung nấu và triển khai. Đang giờ học, tôi trốn học, bí mật lẻn về phòng riêng để viết dòng huyết thư tỏ tình cùng nàng. Không ngờ bí mật bị “bật mí”. Chính thằng Hùng lớp tôi - cái thằng được bạn bè phong cho danh hiệu “chuyên gia khai thác tình yêu tuổi mới lớn” - Một thám tử tư chuyên nghiệp trong tương lai đã đem ra diễn trò Đám bạn trong lớp ngày ấy, đứa nào xui xẻo lỡ yêu thầm thương trộm mà bị thám tử này điều tra và phanh phui ra thì chỉ còn nước độn thổ. Còn trường hợp của tôi, xui làm sao ngay giờ học hôm ấy hắn bị đau bụng nên cũng về phòng để “trút bầu tâm sự” . Tưởng như mình đang là bá chủ thời gian và không gian trong phòng, tôi ngạo nghễ t hả hồn tư duy, vơi bao mộng đẹp được tâm sự, được cầm tay nàng dạo chơi trên bãi biển Thanh Khê những chiều tắt nắng, rồi những đem trăng thanh tay trong tay, vai kề vai trên hành lang hội trường, thầm thì tâm sự, vẽ mộng tương lai. Xoạt, tôi chưa kịp quay về hiện thực thì tờ giấy trước mặt tôi đang nằm gọn trong tay hắn. Hắn nhìn tôi lom lom, phá lêm cười rôi biến mất sau cánh cửa. Đất trười sụp đổ quanh tôi, thế là buổi học hôm ất tôi trốn luôn và nhịn ăn cả ngày. Còn mấy thằng bạn cùng phòng tôi thì không biết ăn phải cái giống gì mà cũng câm như hến. Lạ thật!!!
Hôm sau, lên lớp, 15 phút sinh hoạt đầu giờ, tôi dắm chìm trong nỗi nhục nhã ê chề. Thằng Hùng giơ cao tờ giấy của tôi tuyên bố xanh rờn: Báo cáo với toàn thể anh chị em trong lớp - Nó đưa cặp mắt dễ ghét đảo quanh rồi dừng lại chỗ tôi đang ngồi làm sống lưng tôi lạnh toát - tôi vừ khám phá ra một phương thuốc đặc trị đau bụng chính hiệu đó là lá thư tình dang dở .
Cả lớp ngơ ngác, tôi thì gục mặt xuống bàn. Đài phát thanh thời sự lớp tôi tiếp tục mở hết công suất. Nàng nhìn tôi với ánh mắt ai oán, còn tôi thì chỉ muốn độn thổ cho xong. Song nghĩ lại cả một thời mình sôi kinh nấu sử cũng sắp kết thúc và nhất là ‘”công cuộc rửa chén” hôm trước là kỷ niệm sâu sắc nhất trong đười, tôi đành cắn răng chịu đựng, ngậm bồ hồn làm ngọt để còn được cơ hội nhìn nàng. Dù rất mong manh...
Kỳ thi tốt nghiệp ra trường rồi cũng hoàn thành tốt đẹp, mọi ngwowid đều háo hức với bao công việc trước mắt: Liên hoan chia tay, lưu bút từ biệt, chờ quyết định công tác và lo chạy tiền trả nợ chị Sáu, chị Hai,... quá tất bật làm tôi cũng nguôi ngoai .
Thời gian trôi, bọn chúng tôi mỗi người một ngã. Thời thế và kế mưu sih đưa tôi xa quê với một nghề khác. Trong một dịp về thăm que hương sau 8 năm lang bạt kỳ hồ, cộng với 20 năm lăn lộn với lớp trẻ quê nhà, bấy nhiêu thời gian cũng đủ để tôi rũ sạch nơi mồm miệng bạn bè tô tiếng “cu” năm xưa thì cũng vừa được tin nàng đã lấy chồng và trở thành một bà chủ một hiệu buôn lớn nới đo thị. Nhớ về chuyện ngày ấy, nhớ về lá thư tình dang dỡ, và nụ cười đã chữa lành căn bệnh trầm kha của tôi thì tờ giấy năm xưa đã làm cho thằng Hùng hết đau bụng thì có thấm vào đâu.
Nhớ!Tôi đến thăm nàng vào một buổi trưa nắng gắt, sặc mùi phố xá. Tôi bước đi và nhịp đập con tim lại giống như xưa. Giống cái lúc tôi được rữa chén để được quen nàng.
Hiệu buôn mang tên nàng hiện ra trước mắt tôi. Ngồi chễm chệ sau tủ hàng là một bà chủ tóc uốn phi-dê với thân hình phốt phát. Dù dáng hình và mái tóc hoàn toàn đối lập với ngày xưa song tôi vẫn nhận ra nàng. Qua cái nhìn, qua nụ cười - Nụ cười tôi luôn mang theo trên hành trình mưu sinh suốt mười mấy năm qua.
Bệ vệ bước lên bậc tam cấp cho ngang với dáng nàng đang ngồi đó, tôi chưa kịp mở lời, nàng đã nhanh miệng: “Em cần mua gì?”. Tôi chết lặng người, nhìn nàng trân trân rồi vội vã rút lui trong sự ngạc nhiên khôn cùng của bà chủ.
Tôi lủi thủi giữa con phố nắng gay gắt và thầm rũa thằng Hùng mắc dịch không lấy tờ giấy năm xưa thì đến nay chắc tôi còn giữ được “lá thư tình dang dỡ” ấy để tôi sẵn sàng trải nó ra giữa lòng đường, nằm dài xuống và viết tiếp: “Em yêu thương của ...em”.
NHT