Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ Trần Anh Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ Trần Anh Dũng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2011

Thơ tặng bạn bè

CÓ MỘT MỐI TÌNH
                                Tặng Nặc Danh

Hình ảnh minh họa
Có một mối tình buồn như lá tre khô
Chiều cuối hạ xạc xào trong khóm vắng
Có chàng trai lang thang
Giữa đường đời vạn dặm
Đi tìm vầng trăng
không phải của mình

Có một dòng sông nước chảy ngược dòng
Cứ róc rách gọi thầm tên người cũ
Có trái tim chưa một ai trú ngụ
làm căn nhà bình yên

Bến bờ nào để nhớ để quên
để than thở về một điều không thể
Nhà thờ Núi ban trưa
Cuốn vở cũ bỏ quên
Phơ phất mở những mưa nguồn gió bể
Mơ màng tìm cõi Duy Trinh

Người ra đi, xa khuất bóng hình
Dằng dặt trong chiều sương khói
Để buồn cho người ở lại
Người ơi! Sao người không về


Có một người thầm yêu một vùng quê
Nơi cất giấu tuổi thơ cô bạn chung lớp học
Thao thiếc cánh cò trưa
ơi ới tiếng gọi đò
bãi ngang, bãi dọc
Thu Bồn ơi! Sao cứ chảy xuôi dòng


Đêm Sơn Trà ngồi hát khúc mê hoang
Chợt nhớ tiếng đàn bập bùng
Thanh Khê ngày giã bạn
Khối phố sáu đêm xa, những lời tình phiêu lãng!
Buồn hơn cả chục nỗi buồn


Đêm Sơn Trà tóc gội vạt sương buông
Chợt nhớ biển chiều hoang vu bãi vắng
Người lặng lẽ ra đi
Người cả đời lỗi hẹn
Đăm đăm con mắt đợi chờ

Có một mối tình đẹp như bài thơ
Ngâm hoài lời thương nhớ
Có chàng trai lang thang
Mang mối tình dang dỡ
Vùi nỗi cô đơn trong trái tim mình.

TAD

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2011

Thơ cũ chép lại

Buồn một tý, đọc lại một bài thơ cũ, các bạn đừng cười nhé nhé!!

LƯU BÚT

Em có thể đọc những gì anh viết cho em vào một buổi chiều

Khi ánh nắng không còn vương trên tóc

Tô màu tím hoàng hôn cho nỗi buồn

Và gió

Sẽ hát ru đôi dòng nước mắt

Em nhớ lại những gì ta chưa kịp cho nhau

Đời không có phép nhiệm mầu

Nên tuổi trẻ ra đi không bao giờ trở lại

Rồi gặp gỡ

Rồi chia xa mãi mãi.

Ta trở thành kỹ niệm trong nhau.


Em có thể đọc những gì anh viết cho em vào một đêm sâu

Đêm linh thiêng đưa em vào giấc ngủ

Đêm huyền hoặc gọi về miền trí nhớ

Em đi tìm anh biền biệt một khung trời

Mình chỉ có thể gặp nhau trong ký ức mà thôi

Liệu sẽ chở che nhau giữa đường đời khốn khó

Liệu sẽ sưởi ấm nhau

Những trái tim đã mấy mùa băng giá

Chưa yêu ai trọn vẹn bao giờ


Em có thể đọc những gì anh viết cho em vào một ngày mưa

Và tốt hơn hôm ấy là chủ nhật

Em cứ để nguyên mùng, mền vương vãi trên giường và dưới đất

Tóc rối bời trên da thịt hồng hoang

Anh sẽ kể em nghe những ngày tháng thật buồn

Con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm vàng vọt màu lá rụng

Bữa ấy chia tay rất nhiều người muốn khóc

Anh không nói ra nhưng em biết anh buồn

Trong mắt mỗi người chất ngất nỗi cô đơn

Ba năm yêu nhau

Để một lần đưa nhau về miền ly biệt

Ngoài kia trời mưa đó em

Giọt nghiêng giọt lệch

Ký ức quay về làm em khóc nhiều không


Thì thôi em, hãy giữ kín trong lòng

Gửi cho nắng chở về miền dĩ vãng

Gửi cho gió hát ru lời năm tháng

Kỹ niệm đời đâu dễ phôi pha


Và giờ đây

Anh đang ở một nơi xa thật là xa

Miền Trung thét gào giông gió

Anh vẫn nhớ về em

Cô gái thật dễ thương

Cô "Bắc Kỳ nho nhỏ"

Đã tham dự vào trái tim anh huyền diệu tựa thiên thần.


Sài Gòn, 1997

TAD

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

Thơ Trần Anh Dũng

BIỂN ƠI!

Theo em ra biển dạo chơi
Hỏi xem nước có gặp trời được chăng?

Kìa trông con sóng tần ngần
Cứ xô bờ mãi mà không chịu rời
Cứ đòi ở lại ham chơi
Mải mê tìm dấu chân người ngày xưa

Kìa trông gió hát nắng trưa
Cồn cào cát trắng, say sưa liễu ngàn
Em về gói giấc mơ hoang
Trong tà xiêm mỏng bàng hoàng ngủ quên

Còn đâu một thưở vẹn nguyên
Ngô nghê áo mớ làm duyên bốn mùa
Để anh mòn lối cỏ trưa
Trồng chân đợi nắng chờ mưa một đời

Theo em ra biển dạo chơi
Mới hay nước chẳng gặp trời được đâu
Thôi thì về lại với nhau
Quay xòe xanh áo giữa màu vàng trăng!


Tam Kỳ, 18/8/2010
TAD

Thứ Ba, 3 tháng 8, 2010

PHỐ HUẾ

Mình cũng có một bài thơ về Huế khi đưa em trai ra thi xứ Huế nhớ chuyến đi Huế của năm anh em sư phạn cùng bạn Phan Văn Liêm.

PHỐ HUẾ

Phố Huế thủa tôi còn nhỏ tuổi.
Đường Kinh đô áo trắng bay nhiều
Hương Giang chầm chậm chiều sương khói
Vân Lâu buồn bến vắng cô liêu.

Khi xa Huế tôi mơ hoài Vĩ Dạ
Khóm trúc la đà bến hắt hiu
Linh Mụ chùa nghiêng hồn cổ kính
Mây chùng in đáy nước xanh veo


Mười năm xa Huế tôi còn nhớ
Lăng tẩm uy nghiêm tím bóng chiều
Nhịp chèo khua tiếng hò mái đẫy
Tóc lùa gió rối dáng xiêu xiêu

Em tôi giờ lại ra phố Huế
Biết gửi gì cho hết tiếng yêu

Chủ Nhật, 11 tháng 7, 2010

Thơ Trần Anh Dũng

RAU RỪNG
Tặng ...

Được ăn rau rừng em hái
Cho thèm cả một đời tôi
Buổi chiều hiền như cỏ dại
Đợi nhau nóng cả chỗ ngồi

Hai sáu năm giờ gặp lại
Ngỡ ngàng nhìn lá vàng rơi
Thấy nắng in xiên chớn tóc
Biết nhau đã lắm tuổi rồi

Em bây giờ thành thiếu phụ
Tuổi xuân ở lại bên đồi
Tôi bây giờ thành lãng tử
Ôm đàn hát khúc phai phôi

Một mai khi em trở lại
Biết đâu tôi đã đi rồi
Nhớ hái trên ngàn mây trắng
Rau rừng đắp kín hồn tôi!

Tam Kỳ 10/7/2010
TAD