Thứ Hai, 7 tháng 12, 2009

Tâm sự

Mới đọc trang thư mời và mấy bài viết của các bạn mà đã thấy kỷ niệm ngày xưa lại hiện về - thân thương quá.
Xa nhau lâu quá - với những người quê trung du một vùng đồi thì bây giờ đã là 26 năm rồi chứ có ít ỏi gì. Chao ôi là nhớ, nhớ lắm những ngày ta còn trẻ dại bỡ ngỡ đặt chân đến ngôi trường THSP, bỡ ngỡ nhìn nhau rồi thân quen nhau, cùng tạo nên kỷ niệm của một thời giáo sinh. Bây giờ mới đọc văn mà đã thấy người - những Nguyễn Ý, Nguyễn Trung từ đó đến giờ mình chưa một lần gặp lại, và bây giời đều đã là những nhà thơ "khét tiếng", đến mức "tinh hoa phát tiết ra ngoài". Còn với Nguyễn Bửu Khánh, Trần Anh Dũng, Nguyễn Quý thì như những "ông chồng chủ lực" lâu lâu lắm mới gặp lại một lần! Và còn biết bao người nữa của C5b và cả khối C5 từ đó đến nay văn bất kỳ thanh, diện bất kỳ hình!
Trang blog này sẽ kết nối lại chúng ta. Và mong cho đến hè năm 2010 để gặp lại nhau.
Lần đầu tham gia vào blog, mình gửi lại các bạn bài thơ viết hồi mình mới ra trường, hình như khoảng tháng 9-10/1983 gửi về lớp để cùng ôn lại kỷ niệm vậy
THƯ VỀ LỚP
Ra đi nhớ cảnh nhớ người,
Cách xa nên có đôi lời gửi thăm
Rằng cũng đã hai năm hội ngộ,
Đã hai năm sướng - khổ bên nhau,
Hai năm sống thật muôn màu
Vui - buồn, mạnh khỏe - ốm đau đã từng!
Nay Đông - Tây hai đường xa cách,
Bạn còn nơi đất khách xa xôi.
Hai năm quen cảnh thân người,
Ra đi sao khỏi bồi hồi nao nao
Bạn ở lại - thế nào sức khỏe?
Chuyện hàng ngày vui vẻ lắm thay?
Phen này ắt hẳn biết tay
Năm Bê mấy cậu suốt ngày "kéo cưa",
Còn mấy cô cũng vừa vừa tí
Chớ ra oai làm chị khóa sau,
Chị mà tuổi nhỏ có ngày:
Mím môi - chép miệng - chau mày - ngồi trơ!
Về phần tôi, bây giờ vẫn khỏe,
Ra trường rồi kém trẻ như xưa,
Mánh mung nay đã xin chừa,
Sáng đi đến lớp tới trưa mới về,
Chiều vác cuốc ra đồng làm lụng,
Thú điền viên nghĩ cũng thậm vui,
Sớm chiều chim tới, chim lui,
Hoa rừng bốn phía lưng đồi ngát hương.
Nơi nhiệm sở là trường trong xã,
Cũng không đâu xa lạ với tôi,
Hôm nay thu lại đến rồi,
Nhìn trăng - nhớ bạn, xa vời mắt trông.
Bạn bè còn nhớ tôi không?
Tôi thì vẫn cứ nặng lòng vấn vương,
Tôi nhớ lắm ngôi trường Sư phạm,
Nhớ Thanh Khê nắng rám da người...
Bạn bè một tưở đông vui
Nay ngòi nhớ lại ngấm ngùi vấn vương
Có khi nào trên đường dạo biển
Bỗng bạn bè nhớ đến tôi chăng,
"Ai" ngồi đơn lẻ nhìn trăng
Dõi theo anh Cuội - chị Hằng, nhớ tôi?
Lớp ta ai "nhạc sĩ" rồi?
Trong làng nhạc cụ ai người "guitar"?
Về trình độ - ai người cao, thấp,
"bôlêrô", hay "pốc" - những ai?
tôi đây tuy kẻ kém tài
Nhưng lâu cũng dạo một bài cho vui...
Giờ rừng - biển, kẻ nơi - người ngõ,
Chuyện hàn - ôn biết tỏ cùng ai?
Niềm thương quyện nỗi nhớ này,
Như thuyền nhớ bến, chim bay nhớ rừng,
Rồi đây tôi sẽ lại trường,
Thỏa niềm trông đợi nhớ thương bao ngày.
Chúc tất cả tràn đầy sức khỏe,
Nhớ hồi âm cho kẻ biên thư,
Dõi theo cánh nhạn trông chờ,
Nhạn về - tin chắc có thơ bạn bè.

Ghi chú: Này, các bạn có còn nhớ những tiếng lóng một thời ("nhạc sĩ", "bôlêrô, pốc") ở Thanhkhêgòrác - đầy mình đỏ, tím như hoa gấm/sột soạt luôn tay tựa gãy đàn- không đấy?
Xin chào các bạn sau 26 năm xa cách. Mình sẽ có bài gửi đến các bạn.

Vài nét về các tác giả

Về tác giả truyện ngắn sặp đăng
"...Sắp kết thúc khóa học, tôi hoang mang vô cùng, tôi lo sợ đến bấn loạn. Tôi sẽ phải mất nàng, mất vĩnh viễn nụ cười ấy, tôi sẽ sống ra sao đây? Hay là cho nàng biết tình ý của tôi, Chẳng lẽ gần hai năm một mình âm thầm dệt mộng giờ như "dã tràng xe cát"? Thao thức bao đêm, trầm tư suốt tháng, cuối cùng tôi cũng đi đến quyết định...".
Đó là một đoạn trong nỗi lòng của một chàng trai C5A. Chúng ta chưa thể biết anh ta sẽ quyết định điều gì, liệu có thể đã thay đổi được diện mạo một đời người hay không!?
Tác giả của truyện ngắn chúng tôi sắp giới thiệu với các bạn là chàng Nguyễn Hùng Tín, quê Tiên Phước, người đã tắm nhiều lần trên dòng sông Tiên vừa thơ mộng, đáng yêu, vừa kêu kỳ, tinh nghịch: "Sông Tiên nước chảy ngược dòng, có chồng Tiên Phước...". Nguyễn Hùng Tín giờ đây đã thành người xa xứ...Quảng. Anh đang "định cư" tại Đức... Trọng - Lâm Đồng. Không còn được đứng lại trong nghề như Nguyễn Ý, không còn được nằm ngắm bóng trăng quê như Nguyễn Văn Trung nhưng Nguyễn Hùng Tín vẫn đau đáu nhớ về bộc giảng, thao thiết nhớ sóng sông Tiên. Tín có lần tâm sự: Bao gờ họp lớp ông nhớ gọi tôi về, cho tôi về một lần thôi, bồ ạ!
Viết tới đây, tôi chợt nhớ hai câu thơ tuyệt hay của Thôi Hiệu:
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
(Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai - Trích bản dịch Tản Đà)
Tôi muốn ngâm lớn hai câu này dành tặng riêng Nguyễn Hùng Tín.
Tín ơi, về nhé! Về mà nghe Nguyễn Ý đọc thơ:
"Có một lần chỉ có một lần thôi
Để biết đâu chẳng bao giờ gặp lại"

Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009

Thơ Nguyễn Văn Trung

Hòn Kẽm Đá Dừng - Quê hương tác giả Nguyễn Văn Trung

ÁO TRẮNG VỀ ĐÂU

Lội ngược thời gian về miền đất nhớ
Một thoáng lá rơi cũng òa vỡ nỗi buồn
Về lại trường xưa dấu chân bở ngở
Áo trắng bây giờ có còn trắng không?

Thấp thoáng bóng thầy vội vã hàng hiên
Mỏng lớp rêu phong trên tường gạch đỏ
Gốc bàng hằn sâu tên hai mình ở đó
Hành lang bỏ ngỏ, em đi về đâu!

"Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra..."
Bài thơ tình viết cho em dạo ấy
Có còn theo em những đêm qua?

Lời yêu thương anh chưa kịp ghép vần
Để áo trắng vướng bụi trần, biền biệt
Dấu hài in xác phượng hồng ngày trước
Bây giờ còn đâu, về đâu?

Trong ai gãy đổ nhịp cầu
Áo hoa ai quặn nỗi sầu diêu bông!
Tháng 3.1996
NVT

Vài nét về các tác giả

Về tác giả những bài thơ sắp đăng
Khác với Nguyễn Bửu Khánh và Nguyễn Ý, tác giả của những bài thơ sắp được giới thiệu là một người mà lòng yêu quê đến mức đã trói buộc anh ở lại mãi với quê nhà.
Một lần chung học ở Sài Gòn, anh đã ôm lấy vai tôi ngặn ngào:
"Ngó lên hòn Kẽm Đá Dừng,
Thương cha nhớ mẹ quá chừng chớ ... bậu ơi!".
Tôi nhìn sâu vào mắt anh ta và bảo:
- Đời mày không lên được nữa rồi, bồ ơi!
- Sao mày lại trù ẻo tao vậy, quê tao trên đó mà không lên thì có mà...
- Mầy nhớ hòn Kẽm Đá Dừng, nhớ cha, nhớ mẹ lắm à?
- Thiệt là tao nhớ quê thì ít mà nhớ vợ thì nhiều!
- Trời ơi là trời...

Tác giả mà chúng tôi muốn giới thiệu với các bạn là nhà giáo Nguyễn Văn Trung, người làng Dìu Chiêng, xã Quế Phước, Quế Sơn, là lớp trưởng C5A...

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009

Thơ Nguyễn Ý

CÓ MỘT LẦN


Có một lần tôi bỗng nhận ra tôi
Trong chiếc áo phong phanh trời đông giá lạnh
Cồn Đuối,Cồn Đu,sông Thu, bến nước.
Vang vọng buồn tiềng gọi đò xa

Có một lần tôi thấy mẹ tôi
Gánh thóc nhẹ mà lưng oằn hẳn xuống
Gánh nỗi lo toan một đời lam lũ
Gánh chồng con qua năm tháng ngoặc nghèo

Có một lần tôi thấy em tôi
Quên phượng ve mùa hè ngơi nghĩ
Quên tuổi thơ vui chơi giải trí
Làm mục đồng chia xẽ nỗi lo

Có một lần tôi đến thăm em
Nhà thi gần sao đường xa xa quá
Hàng cây quen hôm nay hóa lạ
Đến cổng rồi chẳng dám bước vô

Có một lần ta lại chia tay
Để ngày tháng trở nên vô vị
Để nuối tiếc quay cuồng lý trí
Để tình yêu đượm chất men sầu

Rồi một lần ta lại gặp nhau
Cùng đào xới vùng trời đầy kỷ niệm
Nơi xa vắng vọng về vội vã
Thủa đã qua một lần đã qua rồi

Chỉ một lần, chỉ có một lần thôi
Để biết đâu chẳng bao giờ gặp lại

NY

Vài nét về các tác giả

Về tác giả bài thơ vừa đăng
- Nguyễn Bửu Khánh là một anh chàng C5A, dáng người không cao không thấp, phông hình không xấu không đẹp, nhưng đã được sự ái mộ của rất nhiều các bạn cả nam lẫn nữ trong khối thời đó (kể cả tôi - người viết bài này). Ra trường, theo tiếng gọi của một cái gì đó "thật kinh khủng", bạn ấy lên Tiên Phước giảng dạy và cũng vì một cái gì đó ''thật kinh khủng'' - bạn ấy đã lang bạt vào Sài Gòn, tưởng đã chết khô héo ở đất Sài Thành may sao giờ bạn ấy đã có sự nghiệp. Bạn ấy đã viết báo, làm thơ, và làm thợ ... đụng, còn giờ tôi không biết bạn ấy làm gì nữa. Bài thơ "Tìm về kỷ niệm" bạn ấy đã viết cho một mối tình bằng tất cả sự chân thật ...ít ỏi của mình.
Bạn ấy đã đẹp dần ra sau mỗi câu thơ...
Về tác giả bài thơ sắp đăng:
- Nguyễn Ý là một anh chàng cao khèo của lớp C5B, anh có nước da ngăm đen, mái tóc thường xõa kín trán. Bởi vậy tôi rất sợ nhìn vào mắt anh mỗi khi anh buồn, nỗi buồn như chứa cả một không gian tăm tối. Ý người làng Cù Bàn, một ngôi làng nhỏ thuộc xã Duy Châu - Duy Xuyên, nằm ven sông Thu Bồn. Anh trầm tính, ít nói nhưng khi đã bắt sóng thì đố ai dừng anh ta lại được. Nếu bạn đối diện với anh ta khi đó thì có hai cách đối phó: Hoặc chờ đợi ai đó gọi rồi tìm lý do bỏ trốn hoặc ráng mà trân gân lắng nghe, không nên cắt lời hoặc bịt tai lại vì anh ta rất dễ nổi nóng.
Anh ra trường, dạy ở quê được vài năm thì đi lính vào đóng quân ở miền Tây, bị nhan sắc chèo kéo nên đã lập nghiệp tại đó và hiện ở tại Lộc Thái - Bình Phước. Thi thoảng anh cũng làm thơ, viết văn nhưng chưa có ý định đăng báo, làm sách với ai. Anh đang dự định viết hồi ký về cuộc đời "đầy sóng và đầy gió" của mình, chắc một ngày không xa các bạn sẽ được đón đọc...
Tôi yêu những bài thơ của Nguyễn Ý bởi cái chân chất thật thà của một chàng trai xứ Cù Bàn xưa cũ:
Có một lần tôi đã thấy mẹ tôi
Gánh thóc nhẹ mà lưng oằn hẳn xuống
Gánh nỗi lo toan một đời lam lũ
Gánh chồng con qua năm tháng ngoặt nghèo
Rồi:
Có một lần, chỉ có một lần thôi
Để biết đâu chẳng bao giờ gặp lại...
Dường như trong mỗi câu thơ của anh luôn đau đáu nỗi nhớ quê xa, nhớ tất cả những gì mà hằng đêm anh vẫn mơ gặp lại.


Một góc Thu Bồn - Con sông quê của Ý