Người ơi! Sao người không về
Có một người thầm yêu một vùng quê
Nơi cất giấu tuổi thơ cô bạn chung lớp học
Thao thiếc cánh cò trưa
ơi ới tiếng gọi đò
bãi ngang, bãi dọc
Thu Bồn ơi! Sao cứ chảy xuôi dòng
Đêm Sơn Trà ngồi hát khúc mê hoang
Chợt nhớ tiếng đàn bập bùng
Thanh Khê ngày giã bạn
Khối phố sáu đêm xa, những lời tình phiêu lãng!
Buồn hơn cả chục nỗi buồn
Đêm Sơn Trà tóc gội vạt sương buông
Chợt nhớ biển chiều hoang vu bãi vắng
Người lặng lẽ ra đi
Người cả đời lỗi hẹn
Đăm đăm con mắt đợi chờ