Chủ Nhật, 27 tháng 12, 2009
buồn đọc thơ chơi
LỤC BÁT BUỒN BUỒN
(họa lại một bài lục bát của ông bạn trên lucbat chấm com)
Đời như một áng mây trôi
Sao mà vàng lá bạc vôi thế này
Yêu thương đếm đến mỗi ngày
Để rồi ôm trọn đắng cay vào lòng
Ta ngồi lại với hư không
Em đi áo thắm khăn hồng phất phơ
Ta ngồi lại giữa hoang sơ
Mang mang gió ảo sương mờ buồn tênh
TAD
PHÙ VÂN
Mời em
cạn một chén này
Phơi trong sương giá
đêm say bồng bềnh
Tóc buồn
phủ rối bờ quen
Cơn mưa em
đã ướt mềm vai anh
Mai về phố cũ
vắng tanh
Vắt trong vạt áo
giọt lành
xót xa
Giấc phù vân ngót sương sa
Dáng phù vân chợt chói nhòa hồn anh
01/01/10
(họa lại một bài lục bát của ông bạn trên lucbat chấm com)
Đời như một áng mây trôi
Sao mà vàng lá bạc vôi thế này
Yêu thương đếm đến mỗi ngày
Để rồi ôm trọn đắng cay vào lòng
Ta ngồi lại với hư không
Em đi áo thắm khăn hồng phất phơ
Ta ngồi lại giữa hoang sơ
Mang mang gió ảo sương mờ buồn tênh
TAD
PHÙ VÂN
Mời em
cạn một chén này
Phơi trong sương giá
đêm say bồng bềnh
Tóc buồn
phủ rối bờ quen
Cơn mưa em
đã ướt mềm vai anh
Mai về phố cũ
vắng tanh
Vắt trong vạt áo
giọt lành
xót xa
Giấc phù vân ngót sương sa
Dáng phù vân chợt chói nhòa hồn anh
01/01/10
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2009
Lời đầu xuân của Nguyễn Hữu Trâm Em

CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Trái đất đã quay quanh mặt trời suốt 365 ngày để trở về chốn cũ- Nơi của mọi sự khởi đầu. Sau một vòng quay lầm lũi ấy, có khi nào nó nhận ra một phần cơ thể nó và những sinh vật sống trên nó đã thay đổi rất nhiều. Con người dù rất bận rộn, lại có một thời điểm – Năm Mới, để nhận ra cái mình được và mất trong một năm qua. Đối với trẻ con, một năm qua đi, đó là sự trưởng thành, nhưng đối với người lớn là sự già đi.
Đời người quá ngắn để có thể thực hiện tất cả những ước mơ. Khả năng con người quá giới hạn để tất cả ước mơ đi đến thành công. Nhưng được sống và yêu mến cuộc sống đã là món quà quí giá mà tạo hóa đã ban tặng cho mọi người.
Mặc dù, các hoạt động của con người vẫn không thay đổi qua nhiều thập kỷ nhưng Năm Mới là cái mốc để con người tiếp tục hy vọng vào những thay đổi tốt đẹp. Đó có thể là lý do để con người có sự tiến bộ và tiếp tục kiếm tìm giá trị cuộc sống.
Đứng trước ngưỡng cửa Năm Mới, con người như đứng trước một dòng sông lớn cuồn cuộn trôi về biển. Dẫu không biết bến bờ mà con người sẽ đến nhưng ai cũng ước mơ điểm đến sẽ là một nơi bình yên, nơi của sự viên mãn tâm hồn.
Vào lúc này đây, khi bài hát mừng năm mới cất lên, hình ảnh pháo hoa nở rộ khắp nơi trên thế giới qua màn ảnh nhỏ, trong lòng mọi người đang trào dâng một cảm giác hạnh phúc khó tả. Mặc dù lời hát Happy New Year của nhóm nhạc ABBA là lời tiếc nuối thời khắc quí giá của một năm mới nhưng giai điệu bài hát là niềm hy vọng cho những điều tốt đẹp nhất. Bởi vì tất cả rồi sẽ qua đi để bắt đầu một niềm hy vọng mới.
No more champagne
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
It's the end of the party
And the morning seems so grey
So unlike yesterday
Now's the time for us to say...
Trái đất đã quay quanh mặt trời suốt 365 ngày để trở về chốn cũ- Nơi của mọi sự khởi đầu. Sau một vòng quay lầm lũi ấy, có khi nào nó nhận ra một phần cơ thể nó và những sinh vật sống trên nó đã thay đổi rất nhiều. Con người dù rất bận rộn, lại có một thời điểm – Năm Mới, để nhận ra cái mình được và mất trong một năm qua. Đối với trẻ con, một năm qua đi, đó là sự trưởng thành, nhưng đối với người lớn là sự già đi.
Đời người quá ngắn để có thể thực hiện tất cả những ước mơ. Khả năng con người quá giới hạn để tất cả ước mơ đi đến thành công. Nhưng được sống và yêu mến cuộc sống đã là món quà quí giá mà tạo hóa đã ban tặng cho mọi người.
Mặc dù, các hoạt động của con người vẫn không thay đổi qua nhiều thập kỷ nhưng Năm Mới là cái mốc để con người tiếp tục hy vọng vào những thay đổi tốt đẹp. Đó có thể là lý do để con người có sự tiến bộ và tiếp tục kiếm tìm giá trị cuộc sống.
Đứng trước ngưỡng cửa Năm Mới, con người như đứng trước một dòng sông lớn cuồn cuộn trôi về biển. Dẫu không biết bến bờ mà con người sẽ đến nhưng ai cũng ước mơ điểm đến sẽ là một nơi bình yên, nơi của sự viên mãn tâm hồn.
Vào lúc này đây, khi bài hát mừng năm mới cất lên, hình ảnh pháo hoa nở rộ khắp nơi trên thế giới qua màn ảnh nhỏ, trong lòng mọi người đang trào dâng một cảm giác hạnh phúc khó tả. Mặc dù lời hát Happy New Year của nhóm nhạc ABBA là lời tiếc nuối thời khắc quí giá của một năm mới nhưng giai điệu bài hát là niềm hy vọng cho những điều tốt đẹp nhất. Bởi vì tất cả rồi sẽ qua đi để bắt đầu một niềm hy vọng mới.
No more champagne
And the fireworks are through
Here we are, me and you
Feeling lost and feeling blue
It's the end of the party
And the morning seems so grey
So unlike yesterday
Now's the time for us to say...
Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009
Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009
Chào các bạn mình rất vui khi được gia nhập bờ lốc này. mong các bạn tạo điều kiện và góp ý để mình ngày càng hoàn thiện
Các bạn hãy click vào đây để đến blog Trung nhé! Chúc các bank khỏe!
Các bạn hãy click vào đây để đến blog Trung nhé! Chúc các bank khỏe!
Đêm mưa tại nhà Tràn Anh Dũng
Trên bước đường dong ruỗi , khiến ba chúng tôi gặp nhau đêm nay tại đất Tam Kỳ. Những cơn mưa giao mùa xối xả như kết nối chúng tôi lại gần nhau hơn.
Ba thằng (Khánh - Dũng - Trung) chỉ nhìn nhau thôi, những dư âm của thời sư phạm đã hiển hiện về. Và nhất là khi được xem ý tưởng của Dũng tạo Bờ-lốc cenamachin.blogspot.com cho khối lớp mình, thì từng lớp sóng yêu thương cuồn cuộn chảy về. Thời gian thật khắc nghiệt, khi nhuộm bạc những mái đầu xanh, kế sinh nhai khiến một số bạn phải ôm cầm sang bến khác. Vả thật đặc biệt là được sẻ chia với các bạn như Nguyễn Ý, Tín Cà phê, Minh giáo sư, Đào chúa đảo, Lành duyên dáng , Dũng quái, Khánh thư sinh ... có thể đang cách xa hàng nghìn cây số, được nghe âm điệu thân quen của ngày nào .Dũng quái chọn bài hát cho bờ-lốc: "Những ngày xưa thân ái" thật ý nghĩa, lắng đọng. Khi đọc những bài thơ, lời bình của bạn bè lòng mình như bồng bềnh với những kỉ niệm về mảnh đất thanhkhegrat. (NVT)
Sướng quá! Dễ gì, để chúng ta gặp lại nhau theo kiểu này. Tất cả những gì có thể, chúng tôi đều ghẹo được với nhau. Giờ này thăng Trung đang chuyện với Đào, hắn hỏi: Mái tóc Đào có còn vàng như xưa không?. Tôi tức quá trời trời! Vừa phải thôi chứ, cái thằng này biết tui rồi mà!!! Nó còn bảo với Đao: Dùng là đồ.... và lại còn mách Đào của tôi dùng mạng Viettell để ... , thậm chí còn chúc sức khỏe... Thôi stop Trung nghen! Giờ thằng Khánh lại gọi cho thằng Tiến nữa, may mà thằng này còn tỉnh táo để nghe, sướng thật (TAD)
Ba thằng (Khánh - Dũng - Trung) chỉ nhìn nhau thôi, những dư âm của thời sư phạm đã hiển hiện về. Và nhất là khi được xem ý tưởng của Dũng tạo Bờ-lốc cenamachin.blogspot.com cho khối lớp mình, thì từng lớp sóng yêu thương cuồn cuộn chảy về. Thời gian thật khắc nghiệt, khi nhuộm bạc những mái đầu xanh, kế sinh nhai khiến một số bạn phải ôm cầm sang bến khác. Vả thật đặc biệt là được sẻ chia với các bạn như Nguyễn Ý, Tín Cà phê, Minh giáo sư, Đào chúa đảo, Lành duyên dáng , Dũng quái, Khánh thư sinh ... có thể đang cách xa hàng nghìn cây số, được nghe âm điệu thân quen của ngày nào .Dũng quái chọn bài hát cho bờ-lốc: "Những ngày xưa thân ái" thật ý nghĩa, lắng đọng. Khi đọc những bài thơ, lời bình của bạn bè lòng mình như bồng bềnh với những kỉ niệm về mảnh đất thanhkhegrat. (NVT)
Sướng quá! Dễ gì, để chúng ta gặp lại nhau theo kiểu này. Tất cả những gì có thể, chúng tôi đều ghẹo được với nhau. Giờ này thăng Trung đang chuyện với Đào, hắn hỏi: Mái tóc Đào có còn vàng như xưa không?. Tôi tức quá trời trời! Vừa phải thôi chứ, cái thằng này biết tui rồi mà!!! Nó còn bảo với Đao: Dùng là đồ.... và lại còn mách Đào của tôi dùng mạng Viettell để ... , thậm chí còn chúc sức khỏe... Thôi stop Trung nghen! Giờ thằng Khánh lại gọi cho thằng Tiến nữa, may mà thằng này còn tỉnh táo để nghe, sướng thật (TAD)
Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009
Những người trong gia đình
Mấy dòng về bạn!
Nguyễn Hùng Tín! Thằng nhóc tì 25 năm vị trước nó trắng xinh như nai cái, ngây ngô đến tội, vậy mà bây giờ nó là CHA rồi đó. Cả nghĩa đen và bóng.
Nhớ năm 1991, hai đứa lang bạt về đất Saigon làm cuộc mưu sinh, đói và không việc làm, hai thằng 2 ngày gặm một ổ bánh mì không, ngủ chợ Bà Hoa trong khu Bảy Hiền lo ngây ngáy. May mắn gặp người tốt cho nương thân, Hắn nằm nhà ở nhờ tận Thủ Đức để than thân trách phận, u sầu và làm thơ cho đỡ đói. Mình kiếm từng đồng về nuôi hai đứa bằng công việc rữa xe. Thời gian này sống nhờ rau héo và cá ương của chợ đêm Bà Chiểu. Tội nghiệp!
Năm 1992, chia tay với lời hứa “… đứa nào khá sẽ nâng đỡ cho nhau”. Năm 93, Hắn trúng mùa café nhờ Bờ-ra-xin thất bát, nhắn mình lên chơi và tặng mình 3 công đất, 1 công đầy cỏ, 1 công mới trồng café, 1 công năm sau thu hoạch. Mình cám ơn và nói “Cho rồi tau bán được không?” Hắn giãy nãy lên và đuổi mình về Saigon với 1 triệu đồng dằn túi. Lớn và quý lắm thay!
Kể sơ về những năm tháng ấy mới thấy tấm lòng của Hắn! ấm và chứa chan tình cảm!
Hắn ổn định cuộc đời từ đó, và bước ngoặc cũng chính từ đó. Hắn không bỏ bạn mà lại bỏ làm thơ và đọc thơ, bỏ luôn cái hồn nhiên muôn thủa để lo cho bàn dân thiên hạ. Mà Hắn không phải là Khổng, là Lão, là Trang, là Mạnh tử,… mới chết chứ. Thiên hạ vẫn là thiên hạ. Hắn vẫn là Hắn. Thế thôi!
Lần gặp Hắn gần nhất là tháng 7/2009, Hắn thánh thiện và đạo mạo lắm, cái đạo mạo không tiềm ẩn sự đối trá, kẻ cả…. Vậy là tốt rồi Hắn ạ! Hãy ngây ngô và ngu ngơ như 25 năm vị trước, Hắn nhé!
Giờ Hắn đang gặm nhấm hạnh phúc cùng vợ con tận tít Lâm Đồng, viết mấy dòng vị Hắn như ri không biết Hắn có ngứa ngáy gì không? Nhưng riêng mình, có người cho vài dòng thế này là mừng lắm thay! Hắn nhỉ!
Không biết 3 công đất Hắn định cho mình gần 20 năm trước bây giờ nó thu được bao nhiêu triệu rồi sao không thấy Hắn hồi âm! Buồn thật! Hắn ơi! Ha ha!
Bàn về thơ Hắn, cũng có hồn lắm chứ, thực và chân chi lạ! Đến miếng cơm cháy thời sư phạm mà nó cũng đưa vào thơ được thì cái thiếu, cái đói, cái túng.. thời ấy có đáng gì!
Hắn là vậy, vẫn như 25 năm trước, vẫn tốt bụng và cục đất lắm!
Nguyễn Bửu Khánh
Nguyễn Hùng Tín! Thằng nhóc tì 25 năm vị trước nó trắng xinh như nai cái, ngây ngô đến tội, vậy mà bây giờ nó là CHA rồi đó. Cả nghĩa đen và bóng.
Nhớ năm 1991, hai đứa lang bạt về đất Saigon làm cuộc mưu sinh, đói và không việc làm, hai thằng 2 ngày gặm một ổ bánh mì không, ngủ chợ Bà Hoa trong khu Bảy Hiền lo ngây ngáy. May mắn gặp người tốt cho nương thân, Hắn nằm nhà ở nhờ tận Thủ Đức để than thân trách phận, u sầu và làm thơ cho đỡ đói. Mình kiếm từng đồng về nuôi hai đứa bằng công việc rữa xe. Thời gian này sống nhờ rau héo và cá ương của chợ đêm Bà Chiểu. Tội nghiệp!
Năm 1992, chia tay với lời hứa “… đứa nào khá sẽ nâng đỡ cho nhau”. Năm 93, Hắn trúng mùa café nhờ Bờ-ra-xin thất bát, nhắn mình lên chơi và tặng mình 3 công đất, 1 công đầy cỏ, 1 công mới trồng café, 1 công năm sau thu hoạch. Mình cám ơn và nói “Cho rồi tau bán được không?” Hắn giãy nãy lên và đuổi mình về Saigon với 1 triệu đồng dằn túi. Lớn và quý lắm thay!
Kể sơ về những năm tháng ấy mới thấy tấm lòng của Hắn! ấm và chứa chan tình cảm!
Hắn ổn định cuộc đời từ đó, và bước ngoặc cũng chính từ đó. Hắn không bỏ bạn mà lại bỏ làm thơ và đọc thơ, bỏ luôn cái hồn nhiên muôn thủa để lo cho bàn dân thiên hạ. Mà Hắn không phải là Khổng, là Lão, là Trang, là Mạnh tử,… mới chết chứ. Thiên hạ vẫn là thiên hạ. Hắn vẫn là Hắn. Thế thôi!
Lần gặp Hắn gần nhất là tháng 7/2009, Hắn thánh thiện và đạo mạo lắm, cái đạo mạo không tiềm ẩn sự đối trá, kẻ cả…. Vậy là tốt rồi Hắn ạ! Hãy ngây ngô và ngu ngơ như 25 năm vị trước, Hắn nhé!
Giờ Hắn đang gặm nhấm hạnh phúc cùng vợ con tận tít Lâm Đồng, viết mấy dòng vị Hắn như ri không biết Hắn có ngứa ngáy gì không? Nhưng riêng mình, có người cho vài dòng thế này là mừng lắm thay! Hắn nhỉ!
Không biết 3 công đất Hắn định cho mình gần 20 năm trước bây giờ nó thu được bao nhiêu triệu rồi sao không thấy Hắn hồi âm! Buồn thật! Hắn ơi! Ha ha!
Bàn về thơ Hắn, cũng có hồn lắm chứ, thực và chân chi lạ! Đến miếng cơm cháy thời sư phạm mà nó cũng đưa vào thơ được thì cái thiếu, cái đói, cái túng.. thời ấy có đáng gì!
Hắn là vậy, vẫn như 25 năm trước, vẫn tốt bụng và cục đất lắm!
Nguyễn Bửu Khánh
Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2009
Văn và thơ Nguyễn Hữu Trâm Em
MÙA HOA CẢI
Vào những ngày cuối năm, khi những cơn mưa phùn lất phất xen kẽ ánh nắng vàng tươi xuất hiện thì mùa hoa cải ở quê tôi bắt đầu. Khi đến với cánh đồng xanh tươi trong thời điểm này không ai còn nhận ra có một mùa mưa lũ đã qua…
Hoa cải gắn liền với ký ức tuổi thơ tôi. Đã bao bài thơ viết về hoa cải , nhưng trong tôi là cảm nhận thân thương nhất của một giai đọan trong cuộc đời.
Tôi đã quá bận rộn để luôn nghĩ về ký ức. Nhưng nó sẽ xuất hiện thóang qua và sẽ luôn cho tôi một chút thi vị cuộc sống. Khi bước chân đi đến cuối cùng của một đời người và của thế gian này, khi không còn ai gặp tôi nữa thì có lẽ một nơi xa lắm ở quê hương, tôi đang trở về nơi tôi đã sinh ra…
Giữa Mùa Hoa Cải
Tôi đi giữa mùa hoa cải
Vàng tươi trong nắng bên sông
Trong mơ, con đò thuở bé
Vang tiếng khua nước trưa nồng
TÌNH YÊU
Tình yêu là cái trao nhau
Lẫn trong ánh mắt buổi đầu nhớ mong.
Bên trang vở, ánh đèn chong.
Người xa, ta nhớ, để lòng khôn khuây...
Mảnh trăng năm tháng hao gầy.
Con thuyền tình ái chở đầy nhớ mong.
Lá rơi từng cánh ngoài song.
Người xa, ta nhớ, để lòng khôn khuây.
Cánh thư ngắn, chắp tình dài.
Mấy dòng mực tím nối hai bến bờ.
Người xa ta vẫn đợi chờ,
Thuyền không, bến vắng hững hờ nước mây...
Tình yêu là thứ men say,
Cháy lên ngọn lửa những ngày vắng nhau.
Lúc cuồn cuộn, lúc lắng sâu.
Nhưng trong ta vẫn dạt dào tháng năm...
Huế 1985
NHTE
THỜI DĨ VÃNG
Thời dĩ vãng ngỡ lãng quên dạo ấy,
trong lòng sâu cát bỏng vẫn đâm chồi...
Giữa nắng gió thổi qua miền nghiệt ngã,
Tình yêu thành bóng mát của hồn tôi.
Tình tôi là gai lưỡi long trên cát trắng
vẫn hoài mong dòng nước mát ngọt ngào.
Tình tôi là cánh đồng đầy nắng.
Nên suốt đời vẫn một nỗi khát khao.
Để bất chợt giờ đây tôi gặp lại...
Bóng hình em năm tháng chẳng phai nhòa.
Em là cả cuộc đời tôi mờ ảo...
Nữa rất gần, một nữa đã đi xa...
Thời dĩ vãng ngỡ lãng quên dạo ấy.
Sao giờ đây bổng trổi dậy đâm chồi.
Bổng sống lại cái ngày ta đã mất
Em xa rồi, cát bỏng dưới chân tôi...
Huế 1987
NHTE
Vào những ngày cuối năm, khi những cơn mưa phùn lất phất xen kẽ ánh nắng vàng tươi xuất hiện thì mùa hoa cải ở quê tôi bắt đầu. Khi đến với cánh đồng xanh tươi trong thời điểm này không ai còn nhận ra có một mùa mưa lũ đã qua…
Hoa cải gắn liền với ký ức tuổi thơ tôi. Đã bao bài thơ viết về hoa cải , nhưng trong tôi là cảm nhận thân thương nhất của một giai đọan trong cuộc đời.
Tôi đã quá bận rộn để luôn nghĩ về ký ức. Nhưng nó sẽ xuất hiện thóang qua và sẽ luôn cho tôi một chút thi vị cuộc sống. Khi bước chân đi đến cuối cùng của một đời người và của thế gian này, khi không còn ai gặp tôi nữa thì có lẽ một nơi xa lắm ở quê hương, tôi đang trở về nơi tôi đã sinh ra…
Giữa Mùa Hoa Cải
Tôi đi giữa mùa hoa cải
Vàng tươi trong nắng bên sông
Trong mơ, con đò thuở bé
Vang tiếng khua nước trưa nồng

Cuộc đời trôi về bất tận
Lung linh giữa thực và mơ
Tôi đi giữa đời tất bật
Biết đâu là những bến bờ…
Tôi mơ một mùa hoa cải
Vàng tươi một thuở ấu thơ
Trăm năm tôi về cõi ấy
Mẹ tôi vẫn đứng ngóng chờ…
TpHCM 2/12/2008
NHTE
TÌNH YÊU
Tình yêu là cái trao nhau
Lẫn trong ánh mắt buổi đầu nhớ mong.
Bên trang vở, ánh đèn chong.
Người xa, ta nhớ, để lòng khôn khuây...
Mảnh trăng năm tháng hao gầy.
Con thuyền tình ái chở đầy nhớ mong.
Lá rơi từng cánh ngoài song.
Người xa, ta nhớ, để lòng khôn khuây.
Cánh thư ngắn, chắp tình dài.
Mấy dòng mực tím nối hai bến bờ.
Người xa ta vẫn đợi chờ,
Thuyền không, bến vắng hững hờ nước mây...
Tình yêu là thứ men say,
Cháy lên ngọn lửa những ngày vắng nhau.
Lúc cuồn cuộn, lúc lắng sâu.
Nhưng trong ta vẫn dạt dào tháng năm...
Huế 1985
NHTE
THỜI DĨ VÃNG
Thời dĩ vãng ngỡ lãng quên dạo ấy,
trong lòng sâu cát bỏng vẫn đâm chồi...
Giữa nắng gió thổi qua miền nghiệt ngã,
Tình yêu thành bóng mát của hồn tôi.
Tình tôi là gai lưỡi long trên cát trắng
vẫn hoài mong dòng nước mát ngọt ngào.
Tình tôi là cánh đồng đầy nắng.
Nên suốt đời vẫn một nỗi khát khao.
Để bất chợt giờ đây tôi gặp lại...
Bóng hình em năm tháng chẳng phai nhòa.
Em là cả cuộc đời tôi mờ ảo...
Nữa rất gần, một nữa đã đi xa...
Thời dĩ vãng ngỡ lãng quên dạo ấy.
Sao giờ đây bổng trổi dậy đâm chồi.
Bổng sống lại cái ngày ta đã mất
Em xa rồi, cát bỏng dưới chân tôi...
Huế 1987
NHTE
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)